Trần Lập một chiến binh quả cảm-Anh đi rồi.

0
480

12814239_1683520681914662_8911872945161381662_n

Anh đi rồi, nắng tắt giữa chừng xuân
Em ở lại nhớ đừng buồn em nhé
Con còn nhỏ em cũng còn rất trẻ
Người đàn bà bé nhỏ của anh

Anh đi rồi, đời vẫn mãi tươi xanh
Em ở lại chớ đừng rơi nước mắt
Dẫu vẫn biết tim em giờ đau thắt
Mạnh mẽ lên em đi tiếp chặng đường dài

Anh đi rồi, đâu còn thấy ngày mai
Chuyến đi này khác những lần đi trước
Chẳng hẹn ngày về nhưng chân anh phải bước
Xa cách rồi mãi mãi sẽ chia phôi

Anh đi rồi, hương còn đọng trên môi
Mùi tóc em thủa chúng mình quen biết
Tình chồng vợ vẫn mặn nồng da diết
Bao năm rồi ân ái chẳng nhạt phai

Anh đi rồi, cuộc sống lắm chông gai
Em sẽ phải một mình mình bươn chải
Anh chẳng còn được giúp em mãi mãi
Xin lỗi mình anh không thể bên em

Anh đi rồi, chắc mọi chuyện sẽ quen
Nỗi buồn cũng nguôi ngoai cùng năm tháng
Con sẽ lớn sẽ giúp em cáng đáng
Ở nơi xa anh mãi độ cho mình

Anh đi rồi, mang theo cả ân tình
Xót thương em người đàn bà tần tảo
Đã cùng anh vượt biển đời giông bão
Chỉ tiếc rằng anh nằm lại giữa trùng khơi

Anh đi rồi, em chắc sẽ chơi vơi
Nếu có gặp người yêu em chân thật
Đừng ngại ngùng chẳng có gì để mất
Cảm ơn ai đưa em cập bến đời

Anh đi rồi, đừng khóc nữa em ơi
Để các con vững vàng qua sóng gió
Vĩnh biệt em người đàn bà bé nhỏ
Nắng tắt rồi anh phải đi thôi.

EM ĐÂU PHẢI LÀ CHIẾN BINH

13 năm trời về làm vợ anh
Chưa một lần em thấy mình hối tiếc
Để giờ đây khi chúng mình ly biệt
Khóc nấc nghẹn ngào em chết lặng giữa cơn đau

Anh đi rồi em biết sống sao
Cũng là đàn bà chẳng thể nào mạnh mẽ
Em đã cố sống, cố cười để làm vui lòng con trẻ
Chúng còn quá dại khờ vậy mà đã mất cha

Anh biết không trong những tháng ngày qua
Em đã ước mình là người trên giường bệnh
Để tự chính em với những cơn đau định mệnh
Không phải anh, em không muốn như vầy

Anh bỏ em đi về phía chân mây
Bạn bè anh, dõi theo trong tuyệt vọng
Anh cứ nghĩ rằng em là người cứng rắn
Không phải đâu anh, em chỉ cố giả vờ

Biết bao lần em ngồi xuống bên anh
Cười đến khi anh ngủ say, lòng em như chết lặng
Em biết rồi một ngày khi hoàng hôn tắt nắng
Anh sẽ đi, và sẽ mãi không về

Bạn bè thương anh, đã trồng cạnh nấm mồ
Một loài hoa anh khắc lên cơ thể
Loài hoa trắng tinh khôi, những bông hoa bé nhỏ
Sẽ ngát hương bên anh đến muôn đời

Mong rằng anh sẽ yên giấc nghỉ ngơi
Đừng lo cho em, em sẽ không ” hóa đá”
Em còn phải sống cho anh, cho các con mình nữa
Em sẽ an lòng không khóc nữa…để anh đi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here